• slider

​Thanh lý bàn ghế, game và cuôc sống ( Phần 4 )

Sự quan tâm thầm lặng, lo lắng cho tôi đến cùng cực khi tôi xảy ra chuyện, sự nhẹ nhàng khi chúng ta cãi nhau, sự nhường nhịn mỗi lần tôi cố chấp cho rằng mình đúng.
Ai cũng có cho mình những rung động đầu đời cho trái tim của mình, những cảm xúc hồi hộp, lo lắng, những lần đầu tiên nắm tay, lần đâu tiên ôm người mình yêu. Mối tình đầu luôn đọng lại trong mỗi chúng ta những kỷ niệm tuyệt vời mà dù là sau này chẳng thể nào bạn tìm lại những xúc cảm đấy, phải chăng vậy mà họ hay nói khó ai có thể quên tình đầu vì chúng đem lại những thứ lần đầu tiên trong đời, và đặc biệt hơn chính là lần đầu tiên bạn biết và cảm nhận được tình yêu nam nữ là như thế nào. Tình yêu là một thứ thiêng liêng nhất mà cuộc sống này đã tạo hóa cho con người, khiến bạn cảm thấy thú vị, khiến bạn cảm thấy tràn ngập hạnh phúc, khiến bạn có được vùng trời bình yên dành cho mình thế nhưng nó cũng sẽ khiến bạn đau đớn hơn cả.

Tình yêu của tôi ở tuổi 17 cũng vậy, ngây thơ và trong sáng, đẹp và hạnh phúc hơn cả những quyền ngôn tình tôi đã đọc, bởi người con gái năm đó vô cùng tuyệt vời mà có đánh mất cả quãng đường còn lại tôi chẳng thể kiếm được ai hơn. Sở hữu sự dễ thương của những cô gái mới lớn, mái tóc dài ngang vai thướt tha trong tà áo trắng mỗi sáng thứ 2, hay giản dị trong áo sơ mi và quần jean dài khiến tôi loạn nhịp mỗi ngày. Đôi mắt sáng và trong như cuốn toàn bộ tâm trí tôi vào đó, sức hút đặc biệt từ cô gái ấy khiến tôi đánh mất đi bản thân mình. Nhưng điều khiến tôi nhớ nhung nhất có lẽ là những bài học về cuộc đời diễn ra hằng ngày mà cô ấy dạy tôi mà mãi đến 6 năm sau tôi mới hiểu được hết.
​Thanh lý bàn ghế, game và cuôc sống ( Phần 4 )
Tình yêu giúp mỗi con người chúng ta vui vẻ đến lạ thường mà chẳng thứ nào làm được 
 
Ngay từ lúc tôi làm ở thanh lý bàn ghế, suốt ngày tấp bật chuẩn bị sách vở đi học, đối mặt với những khó khăn trong công việc đến mãi chẳng thể nào có thời gian và tâm trí để nghĩ về cô bé lớp trường năm đó. Nhưng rồi khi tôi kiệt sức, gục ngã hình ảnh một cô bé chạy đến ôm tôi chẳng nói gì nhưng khiến tôi nhẹ lòng biết nhường nào, những lần vấp ngã cô đơn giản nắm tay " Anh đừng buồn, có em ở đây rồi " liên tiếp những phân cảnh cắt ngang trong cuốn phim cách đây 6 năm hiện về rõ ràng và chi tiết hơn bao giờ hết. Cảm xúc chẳng còn là hạnh phúc hay yên bình như lúc đấy mà giờ là cảm giác xót xa đến mức đau đớn khi sực nhớ ra rằng chính tay tôi đã đặt dấu chấm hết cho bộ phim ấy. Một cái kết đau đớn mà tôi đã chọn.


Công việc thanh lý bàn ghế chẳng giúp khá hơn được


Sau mùa hạ năm đó, tôi giết chết chính bản thân mình tôi gần như đi lạc hướng trong suốt quãng đường của mình, 6 năm vội vã trôi qua mà chẳng cách nào giúp tôi nguôi ngoai nỗi nhớ tôi dành cho em. Công việc 1 lúc 1 nhiều, thì nỗi nhớ tôi dành cho em ngày càng lớn hơn. Dù rằng giờ đây khi đối diện với em tôi chẳng còn hồi hộp, hay lo lắng, chẳng còn ngại khi gặp em thế nhưng nhiêu đó vẫn chưa đủ để tôi kết thúc tình yêu dành cho em. Tôi trốn chạy sang một thành phố lớn, ồn ào, tấp nập để chẳng phải nhìn thấy em để rồi đau đớn, em ở lại nơi bình yên, thanh bình của quê tôi. Vậy mà tôi mãi luôn yêu sự yên bình, đạm bạc của thành phố đấy giống như tôi yêu em vậy, đến khi nào tôi mới chấm dứt được tình cảm này để tìm được 1 ai khác đây chứ?
 
​Thanh lý bàn ghế, game và cuôc sống ( Phần 4 )
Tình yêu giống như một cuốn sách mà bạn chẳng thể nào biết được cái kết nó sẽ như thế nào

Tôi yêu em bởi sự mộc mạc và giản dị trong con người em, sự tinh khiết đến lạ thường, em chẳng có điều gì hơn người khác trừ trái tim. Sự quan tâm thầm lặng, lo lắng cho tôi đến cùng cực khi tôi xảy ra chuyện, sự nhẹ nhàng khi chúng ta cãi nhau, sự nhường nhịn mỗi lần tôi cố chấp cho rằng mình đúng. Em đúng là nàng " lớp trưởng " tuyệt vời nhất trong quãng đời học sinh của mình, nhưng đến khi mất hết tất cả, tự tay tôi vùi dập tình yêu đó tôi mới nhận ra rằng tôi yêu em vô cùng và đây cũng chính là điều hối hận duy nhất trong mọi việc của tôi.

Thật kỳ lạ rằng con người chúng ta phải đánh mất thứ gì đó thì mới cảm thấy quý trọng chúng, vì chẳng ai biết được cảm giác cả thế giới của mình sụp đổ cả, họ trải qua rồi mới biết được sự đau đớn đến không thở được mà nó gây cho chúng ta. Nhưng đâu phải ai cũng vượt qua được cảm giác đáng sợ đó, có người khép mình với thế giới bên ngoài vì không muốn bị tổn thương nữa, có người chẳng bao giờ tin tưởng vào tình yêu còn xuất hiện trên cuộc đời này cả. Mọi thứ đều có 2 mặt cả, chỉ khi bạn đau đớn sau này bạn mới biết quý trọng mà không để đánh mất nó nữa, để những người đến sau bạn sẽ cố gắng làm mọi thứ để giữ tình yêu đó trọn vẹn và không còn phải đau đớn như thế này.
 
​Thanh lý bàn ghế, game và cuôc sống ( Phần 4 )
Chẳng có thể quay ngược lại thời gian trước đó để sửa chữa những sai lầm ngu ngốc đó nữa

Xem phần 2 tại đây

Vậy mà tôi đã từng khóc trong đau đớn, tuyệt vọng khi nhìn thấy dòng chữ " Chúng ta chỉ nên làm bạn thôi ", rất nhiều lần tôi phải khóc khi em dần xa khỏi cuộc đời tôi nhưng khi có lại tôi chẳng biết quý trọng. Thế nên cái giá tôi phải trả là suốt 6 năm qua tôi không thể nào tìm kiếm được hạnh phúc riêng cho mình, vì tôi vẫn còn yêu em quá nhiều. Tương lai tôi chẳng biết sẽ ra sao, một ai đó đến chữa lành vết thương tôi tự đâm vào tim hay là vẫn cứ nhớ về em và yêu em như thế này. Mọi thứ vẫn còn quá xa để tôi có thể biết được nhưng hiện tại thì tôi đang nhớ em đến điên cuồng.
dien dan rao vat so 1 tphcm